hội, thầy sẽ giải thích. Coi đây này... 
Thầy tách những cây đũa phép của ba đứa nhỏ ra và quăng trả từng cây về cho chủ nhân. Harry chụp lại cây đũa phép của nó, sững sờ. 
Thầy Lupin nhét cây đũa phép của thầy vô thắt lưng. 
-- Đó! Bây giờ các con có vũ trang, còn bọn tôi thì không. Vậy các con chịu nghe chưa? 
Harry không biết nên nghĩ gì nữa. Có phải là một trò bịp không đây? Nó liếc một cái nhìn giận dữ về phía Black và nói: 
-- Nếu như thầy không hề trợ giúp gì hắn, thì làm sao thầy biết được hắn ở đây? 
Thầy Lupin đáp: 
-- Nhờ tấm bản đồ! Tấm bản đồ của Đạo tặc ấy. Thầy đang ngồi trong văn phòng của thầy xem tấm bản đồ... 
Harry ngờ vực hỏi: 
-- Thầy biết cách sử dụng nó à? 
Thầy Lupin phất tay một cách nóng nảy: 
-- Dĩ nhiên là thầy biết sử dụng rồi. Thầy đã góp phần viết ra nó mà. Thầy là Mơ Mộng Ngớ Ngẩn - đó là biệt danh bạn bè đặt cho thầy hồi còn đi học. 
-- Thầy đã viết? 
-- Chuyện quan trọng là, hồi chiều thầy đang xem xét tỉ mỉ tấm bản đồ, bởi vì thầy có ý nghĩ là con, Ron và Hermione có thể tìm cách lẻn ra khỏi tòa lâu đài để đến thăm lão Hagrid trước khi con Bằng Mã bị hành hình. Và thầy đã đoán đúng, phải không nào? 
Thầy Lupin đã bắt đầu đi qua đi lại, mắt nhìn bọn trẻ, từng mảng bụi bốc lên theo bước chân thầy. 
-- Harry à, có thể con đã khoác tấm áo khoác cũ của ba con... 
-- Làm sao thầy biết về tấm áo khoác của ba con? 
Thầy Lupin lại sốt ruột phất tay một lần nữa: 
-- Vô số lần thầy đã nhìn thấy James biến mất dưới tấm áo đó... Vấn đề là cho dù con có mặc áo khoác tàng hình thì con vẫn hiện ra trên tấm bản đồ của Đạo tặc! Thầy đã quan sát các con đi băng qua sân trường và đi vào căn chòi của bác Hagrid. Hai mươi phút sau, các con rời khỏi nhà bác Hagrid, đi trở về tòa lâu đài. Nhưng mà các con có thêm một kẻ tháp tùng. 
Harry kêu lên: 
-- Cái gì? Không, đâu có thêm ai tháp tùng đâu! 
Thầy Lupin vẫn đi qua đi lại, không lý tới lời nói chen ngang của Harry, thầy nói tiếp: 
-- Thầy không thể nào tin vào mắt thầy được. Thầy tưởng tấm bản đồ bị trục trặc kỹ thuật. Làm sao mà hắn có thể đi cùng với các con chứ? 
Harry nói: 
-- Không có ai đi cùng với chúng con cả! 
-- Và rồi thầy nhìn thấy một chấm khác, di chuyển rất nhanh về phía các con, mang tên Sirius Black... Thầy thấy y đụng độ với các con, rồi y lôi hai người trong số các con vô trong hang dưới cây Liễu Roi... 
Ron tức giận cãi chính: 
-- Một người mà thôi! 
Thầy Lupin nói: 
-- Không. Ron à, hai người. 
Thầy đã ngừng bước, đưa mắt nhìn Ron. Thầy điềm đạm nói: 
-- Con có đồng ý cho thầy xem con chuột một chút không? 
Ron kêu lên: 
-- Cái gì? Con chuột Scrabbers thì mắc mớ gì tới chuyện này? 
Thầy Lupin nói: 
-- Mắc mớ tới mọi thứ! Con vui lòng cho thầy xem nó một chút. 
Ron ngập ngừng, rồi thò tay vô trong áo chùng. Con Scrabbers hiện ra, vùng vẫy một cách tuyệt vọng. Ron phải nắm chặt cái đuôi trụi lủi của con chuột để không cho nó chạy trốn. Crookshanks đứng dựng lên trên đùi của Black, phát ra một tiếng rít nho nhỏ. 
Thầy Lupin bước đến gần Ron hơn. Dường như thầy nín cả thở khi chăm chú nhìn đăm đăm vào con Scrabbers. Ron nắm chặt con Scrabbers và thu nó về gần mình hơn, có vẻ sợ hãi. Ron lại hỏi: 
-- Sao? Con chuột của tôi thì mắc mớ gì trong chuyện này chứ? 
Sirius Black thình lình lên tiếng, giọng ồm ồm: 
-- Nó không phải là một con chuột. 
-- Ông muốn nói gì? Dĩ nhiên nó là một con chuột... 
Thầy Lupin bình thản nói: 
-- Không, nó không phải là chuột. Nó là một phù thủy. 
Black nói thêm: 
-- Một Hóa Thú Sư, một phù thủy trá hình thú vật, có tên là Peter Pettigrew. 
Chương 18 

MƠ MỘNG NGỚ NGẨN, ĐUÔI TRÙN, CHÂN NHỒI BÔNG, VÀ GẠC NAI 



Phải mất mấy giây sau, sự vô lý của lời nói ấy mới ngấm được vào tai của bọn trẻ. Rồi Ron thốt lên điều mà Harry đang nghĩ: 
-- Cả hai ông đều tâm thần rồi! 
Hermione nói yếu ớt: 
-- Khôi hài! 
Harry nói: 
-- Peter Pettigrew đã chết rồi! Mười hai năm trước hắn đã giết ông ta. 
Harry chỉ vào Black, mặt y co giật dữ dội. Y gầm gừ với hàm răng vàng nhe ra: 
-- Ta đã định làm vậy. Nhưng Pettigrew đã cao tay hơn ta một chút... Dù vậy, lần này thì khác! 
Và Crookshanks bị Black quẳng xuống sàn khi y nhào vô con Scrabbers, Ron hét lên đau điếng khi sức nặng của Black đè lên cái chân gãy của nó. 
Thầy Lupin hét: 
-- Sirius, ĐỪNG! 
Thầy lao mình tới trước và một lần nữa kéo Black ra khỏi Ron. 
-- HÃY CHỜ! Anh không thể hành động như vậy. Bọn trẻ cần phải hiểu... Chúng ta phải giải thích... 
Black tìm cách vùng thoát ra khỏi tay thầy Lupin, càu nhàu: 
-- Chúng ta có thể giải thích sau! 
Một tay của Black vẫn còn quơ quào trong không khí như cố tìm cách chụp con Scrabbers. Con chuột này kêu ré lên vì sợ hãi, nghe eng éc như tiếng heo con, và quào mặt quào cổ Ron để tìm cách thoát thân. 
Thầy Lupin vẫn cố kềm giữ Black, và nói trong hơi thở gấp: 
-- Bọn - trẻ - có - quyền - được - biết - mọi - thứ! Ron đã nuôi nó như một con vật cưng bấy lâu nay! Và có những phần của câu chuyện mà chính tôi đây cũng chưa hiểu! Còn Harry nữa - anh nợ Harry một sự thật, Sirius à. 
Black ngừng vùng vẫy, mặc dù đôi mắt sâu hoắm của y vẫn ngó chằm chằm con Scrabbers, con vật khốn khổ ấy bị bàn tay bị cắn trầy trụa và chảy máu của Ron kẹp chặt. Black nói, mắt hắn vẫn không rời khỏi Scrabbers: 
-- Thôi được. Cứ nói cho chúng biết bất cứ điều gì anh thích nói. Nhưng mà làm lẹ lên đi, anh Remus. Tôi muốn thực hiện vụ giết người đã khiến tôi bị cầm tù suốt... 
Ron đưa mắt nhìn quanh tìm sự ủng hộ của Harry và Hermione, run giọng nói: 
-- Các ông đều là đồ điên. Tôi thấy cái trò này vậy là đủ rồi. Tôi đi đây. 
Nó cố gắng nhấc mình lên cái chân không bị gãy, nhưng thầy Lupin đã lại giơ cây đũa phép lên và chĩa đầu đũa vào con Scrabbers. Thầy thản nhiên bảo: 
-- Trò sẽ phải nghe cho rõ câu chuyện, Ron à. Chỉ cần nắm chặt Peter khi con lắng nghe. 
Ron gào lên: 
-- NÓ KHÔNG PHẢI LÀ PETER, NÓ LÀ SCRABBERS! 
Ron cố gắng nhét con chuột trở vô trong túi áo trước ngực nó, nhưng con Scrabbers vẫn cố kháng cự dữ dội. Ron lảo đảo và mất thăng bằng, Harry phải chụp đỡ nó và ấn nó ngồi trở xuống giường. Rồi, Harry quay về phía thầy Lupin, không thèm ngó tới Black. 
-- Có nhiều nhân chứng đã nhìn thấy Pettigrew chết. Cả một con đường đầy người... 
Black hung hăng cắt lời, mắt vẫn canh chừng con Scrabbers chòi đạp trong tay Ron: 
-- Người ta không hề thấy cái điều mà họ tưởng là họ thấy. 
Thầy Lupin gật đầu: 
-- Mọi người đều tưởng Sirius giết Pettigrew. Chính tôi cũng tin như vậy... cho đến khi tôi nhìn tấm bản đồ hồi chiều tối này. Bởi vì tấm bản đồ của Đạo tặc không lừa dối bao giờ... Peter vẫn còn sống. Và Ron đang giữ nó, Harry à. 
Harry nhìn Ron, mắt tụi nó gặp nhau và tụi nó đồng ý với nhau, một cách âm thầm: cả thầy Lupin và Black đều phát điên hết rồi. Câu chuyện của họ thiệt là vô lý hết chỗ nói. Làm sao mà Scrabbers có thể là Pettigrew được chứ? Nhà tù Azkaban có lẽ cuối cùng đã làm cho Black khùng rồi, nhưng mà tại sao thầy Lupin lại hùa theo hắn? 
Bỗng nhiên Hermione nói, bằng một giọng run run và cố gắng giữ bình tĩnh, như thể cô nàng đang cố làm cho thầy Lupin nói năng cho ra đầu ra đũa: 
-- Nhưng mà thưa giáo sư Lupin... Scrabbers không thể nào là Petttigrew được... Điều đó không đúng, thầy biết là điều đó không thể nào đúng được... 
-- Tại sao không thể nào đúng được? 
Thầy Lupin hỏi lại bằng giọng điềm đạm, nghe như thể hai thầy trò này đang thảo luận bài giảng trong lớp học, và Hermione vừa mới nêu ra một vấn đề trong cuộc thí nghiệm với con Grindylows. 
-- Bởi vì... bởi vì người ta phải biết chứ, nếu như Pettigrew là một Phù thủy Hóa thú. Tụi con đã thực hành môn Biến hình thành thú vật ở trong lớp với giáo sư McGonagall. Và con đã tra cứu khi con làm bài tập... Bộ Pháp thuật lập hồ sơ theo dõi những phù thủy và pháp sư nào có thể biến hình thành thú vật. Có một hồ sơ ghi rõ họ biến thành con thú gì và dấu vết riêng và những đặc điểm... Con bèn tra cứu tiếp để xem hồ sơ giáo sư McGonagall ở phần đăng ký hộ tịch, thì con thấy trong cả thế kỷ này chỉ có bảy phù thủy biến hình thành thú, và trong danh sách đó không hề có tên Pettigrew. 
Harry thiệt tình không còn thì giờ để mà ngạc nhiên một cách thầm kín về nỗ lực của Hermione đã đổ vào bài làm của cô bé. Nhưng thầy Lupin bắt đầu cười to: 
-- Hermione! Trò lại đúng nữa đó! Nhưng Bộ Pháp thuật không bao giờ biết là đã từng có ba Phù thủy Hóa thú không hề đăng ký căn cước vẫn thường chạy loanh quanh khắp trường Hogwarts. 
Black vẫn theo dõi từng cử động tuyệt vọng của con Scrabbers, cằn nhằn: 
-- Remus à, nếu anh định kể cho tụi nó nghe cả câu chuyện thì kể lẹ lên đi. Tôi đã chờ đợi mười hai năm rồi, tôi sẽ không thể chờ đợi lâu hơn được nữa đâu. 
Thầy Lupin nói: 
-- Được rồi, Sirius... Nhưng anh cũng cần phải giúp tôi. Tôi chỉ biết chuyện bắt đầu như thế nào mà thôi... 
Thầy Lupin đột ngột dừng lại. Có một tiếng rắc to vang lên sau lưng ông. Cánh cửa phòng ngủ đã tự mở ra. Cả năm người trong phòng đều ngó trừng trừng ra cửa. Rồi thầy Lupin sải bước dài về phía cửa và ngó xuống đầu cầu thang. 
-- Không có ai cả... 
Ron nói: 
-- Chỗ này bị ma ám mà. 
Thầy Lupin vẫn nhìn cánh cửa một cách hoang mang. Thầy nói: 
-- Không có ma nào ám cả. Cái Lều Hét này không hề bị ma ám... Tiếng kêu gào và tiếng hú mà trước đây dân làng thường nghe thấy là từ tôi mà ra. 
Thầy Lupin hất mấy lọn tóc xám để chúng khỏi che khuất đôi mắt ông, suy nghĩ một lát rồi nói: 
-- Đó là chỗ bắt đầu của toàn bộ câu chuyện này... bắt đầu từ chỗ tôi trở thành một người sói. Nếu mà tôi không bị người sói cán thì câu chuyện này sẽ không xảy ra... và nếu mà tôi không liều mạng đến như thế... 
Trông thầy có vẻ hơi điềm tĩnh lại và hơi mệt nhọc. Ron định chen vô nói gì đó, nhưng Hermione đã kịp "suỵt" nó im đi. Cô bé đang quan sát thầy Lupin hết sức chăm chú. 
-- Lúc tôi bị người sói cắn, tôi hãy còn là một đứa bé. Ba má tôi đã tìm mọi cách cứu chữa, nhưng vào thời đó không có cách điều trị nào cả. Món thuốc mà thầy Snape bào chế cho tôi là một phát minh gần đây thôi. Các con cũng nên hiểu rằng thuốc đó giúp cho tôi không